Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

MÙA VU LAN-MÙA XÁ TỘI VONG NHÂN


Đến chùaThiên Hậu ở gần nhà để cúng vong những người đã mất, chợt cảm nhận Văn hoá Việt nam có phần đặc biệt là người sống sống chung với người chết. Người chết mất thân xác nhưng vẫn hiện diện khắp nơi.
Theo Phật giáo , khi chết, người thiện lên Niết Bàn, người ác phải trở về trần gian tu lại , hoặc bị đài xuống luyện ngục theo luật nhân quả. Người sống chọn mùa Vu lan, mùa xá tội vong nhân để hồi hướng tâm linh cầu mong cho những người thân đã mất của mình siêu thoát.
Nhưng , thế nào là thiện ác, mông lung, còn quá nhiều bài thuyết giáo về điều thiện và cái ác...Chợt nhớ bài thơ của Vương Dương Minh :
Vô thiện vô ác thị tâm chi giã
Hữu thiện hữu ác thị ý chi động
Tri thiện tri ác thị lương tri
Vi thiện khứ ác thị cách vật.

GÓT CHÂN ACHILLE


Buổi chiều xem TV, kênh HBO nói về con ngựa thành Troy, nhân vật chính là Achille. Chợt nhớ cách đây 20 năm, cũng có một người đàn ông nói về một người bạn gái đó là gót chân Achille của ông ấy ( có nghĩa là nếu ai đụng đến cô này thì ông ấy sẽ chết ). Thế mà 4 năm sau, người đàn ông đó đi theo một người đàn bà khác.
Ôi! gót chân Achille.

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Mononogu Sozoku


Đây là một loại trang phục lịch sự được mặc trong những buổi tổ chức nghi lễ long trọng, được các giới nữ quý tộc Nhật Bản mặc vào những năm 900.Trang phục này có một dải dây trang trí nhỏ gọi là “Kutai”được buộc ngang thắc lưng và thả dài ở hai bên hông, trên cổ có vắt 1 loại khăn được gọi là “Hirei” giống như khăn quàng cổ nhưng được thả thòng xuống hai bên ngực với độ dài như nhau. Mái tóc được buộc túm lại và để thả dài tự nhiên theo kiểu “Raifuku” và đội loại mũ có tên là “ Hokan ”
Ngày xưa, khi mặc trang phục này cho phụ nữ, thường là những người thuộc tầng lớp quí tộc có địa vị cao quí và danh giá, người thao tác bao giờ cũng quỳ xuống, lý do là để tránh cho hơi thở của mình không lan tới cơ thể của người mặc.”
Đó là những lời giải thích của những người trình diễn Mononogu Sozoku tại trường Đại học Hùng Vương tp HCM trong buổi giao lưu văn hoá Việt Nhật vào sáng 19-08-2011.
Người mẫu được trang điểm thật kỹ trước đó (khảng 1 giờ ) trước khi bước lên sân khấu có 2 người dìu đi.Trong một quần ống thật rộng, túm phấn dưới, (không biết chân ở đâu), màu đỏ, lộng lẫy, áo bằng satanh trắng, cô người mẫu cười tươi (không giống như các cô người mẫu khác mặt lạnh tanh). Từng tiếng vỗ tay, hoan nghênh của các sinh viên tham dự khi những người phụ giúp mặc lần lượt 12 áo khoác ngoài một cách cẩn trọng, từ tốn và đầy nghệ thuật. Vâng, nghệ thuật mặc áo Mononogu Sozoku !
Sau khi kết thúc màn trình diễn, có người hỏi thế thì làm sao mà di chuyển, người mẫu bẻn lẻn, ... phải có người khiêng !!!! 
 

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

TRỊNH HOÀI ĐỨC MỘT GÓC NHÌN LỊCH SỬ

Viết về Trịnh Hoài Đức trong lúc trong lòng người Việt đang hướng về Biển Đông sôi sục, về việc chống Trung Quốc đang xâm chiếm Hoàng Sa, lăm le Trường Sa, vùng biển của Việt Nam... là một điều vô cùng đi ... ngược với trào lưu.
Ca ngợi Trịnh Hoài Đức đã đóng góp vào việc lập quốc, cai trị của triều Nguyễn cũng là một việc ... can đảm, vì công tội triều Nguyễn cũng là một vấn đề chưa rõ trong lịch sử Việt Nam chính thống.
Nhưng chắc chắn, trong lịch sử VN, Trung Quốc đã rất nhiều lần chiếm VN; chỉ kể từ năm 1975 đến nay, đã 2 lần VN đối đầu với Trung Quốc bằng vũ lực quân sự.
Tuy nhiên, về kinh tế, đã rất nhiều giai đoạn lịch sử cấm đoán người Minh Hương hoạt động kình tế tại miền Nam. Thời Ngô Đình Diệm, bắt tất cả người Trung Quốc sống ở miền Nam nhập quốc tịch VN mới được phép hoạt động thương mại.
Thế nhưng chưa bao giờ có những cuộc tàn sát đẩm máu người Trung Quốc tại Việt Nam như Hitler đã thực hiện với người Do Thái.
Khẳng định công Trịnh Hoài Đức trong giai đoạn lịch sử của ông gần như là một ...vấn đề, nhưng bài viết này chỉ là một bài nghiên cứu khoa học lịch sử, mà khoa học thì phải khách quan , trung thực,...
TRỊNH HOÀI ĐỨC VÀ THỜI ĐẠI CỦA ÔNG
Thời lập quốc của vua Gia Long-Minh Mạng, có nhiều lý do để 2 vị vua này dùng Trịnh Hoài Đức.
  • Ông là người giỏi văn chương, biết chính trị ( do nhiều đời trong gia đình làm quan nhà Minh, có chính kiến yêu Trung Hoa, nên mới xin tị nạn tại VN; với dòng dõi như thế, Trịnh Hoài Đức được giáo dục trong gia đình về các kiến thức trong triều đình và tầm nhìn của một chính trị gia,...). Trong khoảng thời gian ông thi đậu năm 1788, Gia Long dùng Trịnh Hoài Đức để dùng cách cai trị, văn hoá TQ đối đầu với người Pháp đang lăm le xâm chiếm Việt Nam.
  • Khi Trịnh Hoài Đức phò tá Hoàng tử Cảnh về Phú Xuân ( đáng lẽ ông Hoàng này phải kế vị Gia Long ) nhưng không được làm vua ( có thể vì hoàng tử Cảnh không quyết tâm chống Pháp ), Minh Mạng lên thay thế, biết ý đồ vua Gia Long nên vẫn trọng dụng Trịnh Hoài Đức để dùng “ văn hoá Trung Quốc ” và noi theo nền cai trị của Trung Quốc.
  • Không thể dùng quan lại, những kẻ sĩ Bắc Hà, vì sợ còn tơ tưởng đến triều Lê và Nguyễn Huệ.
  • Sử dụng được lực lượng người Minh Hương để bảo vệ ngai vàng triều Nguyễn thời lập quốc. Lúc này, người Minh Hương ở Đàng Trong chỉ muốn làm ăn, buôn bán, yên ổn, chưa có ý định cát cứ, dùng Đàng Trong để làm một tỉnh hay một quận của Trung Quốc.
  • Ngoài ra cá nhân Trịnh Hoài Đức là một người có tài về nhiều lãnh vực,...
  • ...
NỖI LÒNG TRỊNH HOÀI ĐỨC
  • Sau 3 đời ở Đàng Trong, từ ông nội, cha, Trịnh Hoài Đức chưa về Trung Quốc nên tấm lòng của ông đối với quê cha, đất tổ không còn đậm sâu như đời ông, cha của ông, ít kỷ niệm về Trung Quốc ( giống như những người Việt tị nạn tại các nước, thời ông nội ra đi khoảng năm 1975 sẽ sanh con khoảng 1985 và có cháu 2005 ... như thế những đứa cháu này chỉ biết tiếng Việt lỏm bỏm, học văn minh Tây phương, sống giống như Châu Âu, quan niệm sống sẽ là của Châu Âu, sẽ ngạc nhiên về nhân sinh quan dòng họ của Việt Nam...)
  • Sự xa lạ về quê nội như thế, nhưng muốn dùng hết khả năng của mình phải giúp triều đình Nguyễn – triều đình Nguyễn cũng trọng dụng ông - , xây dựng và đóng góp vào văn hoá Việt.
  • Có thể nhờ uy danh của ông mà nhóm người Minh hương trong thời gian này được buôn bán, đi lại tự do, trong lịch sử Đàng Trong giai đoạn này, người Minh Hương nắm hết kinh tế, thương mãi và cả văn hoá: nhóm Hà tiên thi xã, Bình Dương thi xã...Sau này mới nỗi lên Phan Thanh Giản, Phan văn Trị, Nguyễn Đình Chiểu...
  • Khi đi sứ Trung Quốc, có thể Trịnh Hoài Đức xót xa, khi không biết mình là dân nước nào. Tổ tiên là Trung Quốc nhưng lớn lên sinh sống ở VN. Tổ tiên chống triều đình Mãn Thanh, Trịnh Hoài Đức về quê hương để xin phong hàm cho một quê hương khác. Triều đình nhà Thanh nhìn người sứ giả này như thế nào ? Một kẻ có lý lịch bỏ quê cha đất tổ mà đi và chống lại triều đình ư !
  • Triều đình Nhà Nguyễn dùng ông vì ông biết nhiều ( qua gia tộc )đường lối chính trị, văn hoá , ngôn ngữ Trung Quốc để có thể thuyết phục được vua nhà Thanh thời bấy giờ...
  • Trịnh Hoài Đức hoang mang ông là ai ? Và Cấn Trai thi tập ra đời ...
  • Về Gia Định thành thông chí : Trịnh Hoài Đức có phải là người đi khắp các vùng để sưu tầm tài liệu không ?
- Tìm hiểu thì Gia Định thành thông chí được viết từ năm 1802-1810 lúc Trịnh Hoài Đức đang làm quan.
- Cũng có người phân vân không biết ông viết địa chí này do lệnh của vua hay tự ông khởi xướng. Nếu tự ông khởi xướng thì ông đã chứng tỏ là người có tình cảm sâu đậm với Việt Nam
-Với thế lực quá lớn của ông lúc bấy giờ tại Gia Định, ông chỉ cần truyền đến các quan lại địa phương, báo cáo về những hoạt động của địa phương mình, và sau đó ông biên tập lại theo kiểu địa chí của Trung Quốc.
( còn tiếp)

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Yêu nước theo "Thuyết tương đối"(Nghĩ từ cuộc biểu tình ở Tokyo chiều 25-6)

C.Đ.Q 
Gần 200 con người, chủ yếu là người trẻ, sinh viên học sinh, tập trung từ sớm ở công viên Mikawadai. Tôi có cảm giác không khí của một ngày hội. Khi tôi đến thì mọi người đang phát bandron, biểu ngữ, cờ đỏ sao vàng, … Dự báo thời tiết hôm nay sẽ có mưa bão, nhưng trời đất ở Tokyo lại ủng hộ chúng tôi. 26 độ C, mát mẻ, ấm áp, quang đãng. Ban đầu 40 người, rồi 60, 100, 200… Con số tăng dần, dòng người nối dài ra, ai cũng hớn hở, háo hức một cách chưa từng thấy. Đi từ ga Rippongi, cứ nghe tiếng Việt, chúng tôi lại bảo nhau: quân mình đó, rồi kéo lại gần nhau đi thành từng nhóm.
Người Nhật có một số ít đã gia nhập vào đoàn chúng tôi, phất cờ Nhật, nhưng cùng chí hướng với người Việt. Bạn tôi nói, cảnh sát Nhật hôm nay rõ ràng nhường nhịn người Việt, vì bình thường họ không bao giờ cho phép dàn hàng đi chậm qua ngã tư trong khi đèn đỏ đã bật. Chúng tôi đi sát bên nhau, lòng dâng lên nỗi niềm thương yêu vô hạn đối với dân tộc, quê hương. Tôi thấy nhiều người Việt đầu đã hai thứ tóc, đi lại có vẻ đã khó khăn, nhưng vẫn cầm cờ lặng lẽ theo đoàn. Tất cả đều trong sáng. Vậy là, rốt cuộc, chúng tôi được tự do tha thiết chân thành yêu đất nước mình trên một…đất nước khác. Tôi cứ ngẫm nghĩ mãi điều này. Tôi tưởng tượng nếu như mình đang ở Việt Nam thì sẽ như thế nào? Tôi đi bên cạnh một em đang học tiến sĩ về khoa học tự nhiên. Em nói: Sao mà sướng quá, mình đi biểu tình vầy cảm thấy không bị hèn, thấy mình cao lên, vậy mà trước khi đi em cứ sợ… Tôi hỏi em sợ gì. Em cười: dạ thì sợ vu vơ thôi. Em cũng thành thật: đến Nhật rồi mà vẫn còn mang nỗi sợ, cứ sợ sợ cái gì cũng không biết nữa.
Tôi nghe nói công cuộc chuẩn bị biểu tình này gần nửa tháng trời, bao gồm việc xin phép biểu tình theo luật, cử 5 đại diện người Việt đến Đại sứ quán Trung Quốc tại Tokyo để diễn thuyết bằng tiếng Nhật và tiếng Anh, thiết kế bandron, tranh biếm họa, vẽ bản đồ, … Khi đoàn biểu tình giải tán, chúng tôi mới hay có một số anh chị em đã tự nguyện đứng ra lo toàn bộ chi phí cho cuộc tuần hành. Chúng tôi không biết một điều là để có thể đi từ công viên Mikawadai qua các đường phố Nhật và dừng lại ở Episu, các anh chị em đó đã phải chi đến gần cả chục triệu đồng (nếu qui ra tiền Việt) cho tất cả các khâu, trong đó có cả chi phí (tính trên đầu người) bắt buộc cho việc…đứng tập trung ở công viên tư nhân của Nhật... Họ đã làm tất cả vì điều gì? Hoàn toàn trong sáng. Hoàn toàn vô tư, vô vị lợi. Không ghi tên, không để dấu ấn. […]
Tôi thấy tôi may mắn lạ lùng. 200 con người chiều hôm nay, ai cũng …lần đầu tiên đi biểu tình, mà lại biểu tình một cách dõng dạc, đàng hoàng, văn minh, học thức, không bị người ta nghi ngờ, khinh bỉ, không lo lắng bị giật áo, túm cổ, không bị cái cảm giác “mình làm vầy có sao không, có sao không…”, không bị chê là dại, là khùng.
Tôi cứ nghĩ hoài, nếu tự dưng có cơ hội về lại quê nhà, mình có dám tham gia như thế này không? Chắc sẽ có… Nhưng, cũng có thể không. Có nhiều lý do để không đi mà. Lý do đi chỉ có một. Đơn giản là thể hiện lòng yêu nước, sự quan tâm đến vận mệnh dân tộc. Lý do để không đi thì…không thể kể hết ra được. Quá nhiều. Quá…vu vơ.
Thế thì sao? Tôi lại nghĩ. Thôi thì, yêu nước theo “thuyết tương đối” vậy. Được sống ở Nhật, học ở Nhật, giao lưu ở Nhật, thì hưởng chút văn minh của Nhật, cố gắng dõng dạc, tự tin. Nếu mà về thì lại… ngó trước ngó sau, thể hiện được bao nhiêu thì thể hiện. Làm căng thì mình chùng lại, lui bớt đi. Thả thì mình cố “vươn” theo, “nương” theo tiến bộ xã hội trên thế giới. Nói chung là “tùy cơ ứng biến”, yêu bên trong hay thể hiện ra ngoài là… tùy mình.
Nghĩ vậy, tôi lại thấy buồn. Một nỗi buồn sâu sắc, thấm thía, che hết mọi hân hoan mà cuộc biểu tình tưng bừng khí thế ban chiều đã mang đến cho tôi./.
 

Người Việt tại Nhật biểu tình tuần hành phản đối Trung Quốc- con sóng nhỏ mạnh mẽ trong làn sóng phẫn nộ của người Việt trên toàn thế giới




Trưa ngày thứ bảy, 25-6-2011, tại công viên Mikawadai, thủ đô Tokyo, hơn 200 người Việt Nam đã tập trung nghe diễn thuyết mục đích biểu tình. Bài diễn thuyết được thể hiện bằng hai thứ tiếng: Việt và Nhật, được hoan nghênh và chú ý ngay từ những phút đầu. Bài diễn thuyết có đoạn như sau: “Hai năm trước, ngày 7/5/2009, Trung Quốc đã đưa ra bản đồ với đường lưỡi bò trên biển Đông, yêu sách chủ quyền đối với tất cả các đảo, đá trên Biển Đông và coi toàn bộ vùng biển này cũng như thềm lục địa và đáy biển của nó thuộc vùng đặc quyền kinh tế và quyền quản lý của riêng Trung Quốc. Đường lưỡi bò, không được xác định rõ cả về cơ sở pháp lý lẫn tọa độ địa lý, đã vi phạm chủ quyền lãnh thổ không những của các nước liên quan mà còn là sự thách thức đối với Công ước Quốc tế về Luật biển mà chính Trung Quốc đã ký. Nó là sự thách thức quyền tự do hàng hải của thế giới, là sự thách thức Công lý và đe dọa với hòa bình không chỉ ở Đông Nam Á mà còn trên phạm vi toàn thế giới. Một đất nước phát triển mạnh như Trung Quốc thì không thể không hiểu luật quốc tế. Chẳng qua là chúng đã dày mặt”…Diễn thuyết kêu gọi: “Hỡi anh em! Hãy cùng cả thế giới lên án những hành vi trơ trẽn, ngang ngược, bất chấp pháp luật quốc tế mà chính phủ Trung Quốc đang tiến hành. Hãy để cho Trung Quốc hiểu rằng chủ quyền của mỗi quốc gia là thiêng liêng, bất khả xâm phạm”.
Ngay sau đó cuộc tuần hành ôn hòa gần 2 tiếng trên đường phố Nhật bắt đầu, với mục đích rõ ràng nhằm phản đối hoạt động phi pháp, xâm lược lãnh hải Việt Nam của Trung Quốc, vi phạm trắng trợn các thỏa thuận và công ước quốc tế mà Trung Quốc đã phê duyệt như Công ước Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 và Tuyên bố các bên về ứng xử trên biển Đông năm 2002; phản đối các hoạt động vũ lực, vô nhân đạo của Trung Quốc trên vùng biển tranh chấp, đặc biệt là hành vi bắt ngư dân, đòi tiền chuộc; phản đối các hành vi cản trở các hoạt động kinh tế của các doanh nghiệp Việt Nam và các đối tác của Việt Nam trên vùng lãnh hải Việt Nam cũng như trên các vùng biển đang có tranh chấp; phản đối những tuyên bố vô căn cứ của Trung Quốc về chủ quyền trên biển Đông, phản đối tuyên bố vô căn cứ của Trung Quốc về chủ quyền đối với các đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Cuộc biểu tình được xem là hoàn toàn hợp pháp theo pháp luật Nhật Bản, được sự chấp thuận của chính quyền địa phương và cảnh sát Tokyo. Thành phần tham gia hơn 80% là sinh viên, lưu học sinh Việt Nam tại Nhật, những người còn lại là các gia đình Việt Kiều và người Việt đang làm việc tại Tokyo và các vùng lân cận. Đặc biệt cuộc biểu tình có sự tham gia của nhiều người Nhật, chia sẻ và ủng hộ quan điểm về biển Đông của Việt Nam. Các biểu ngữ được chuẩn bị hết sức chu đáo, tập trung xoay quanh các chủ đề: “Trung Quốc không được xâm phạm lãnh hải Việt Nam”, “Trung Quốc không được bắn giết ngư dân Việt Nam”, “Trung Quốc phải chấm dứt gây rối trên biển Đông”… bằng ba thứ tiếng: Việt, Anh, Nhật, cùng nhiều tấm bản đồ, tranh biếm họa phản đối và chế giễu quan điểm “đường lưỡi bò” của Trung Quốc. Tất cả mọi thành viên tham gia đều gắn cờ đỏ sao vàng trên áo, kể cả các em bé. Cuộc biểu tình diễn ra hết sức ôn hòa, trật tự, nghiêm túc, không có bất kỳ một sự cố gây rối hoặc “lợi dụng” nào. Ngoài việc hô khẩu hiệu bằng ba thứ tiếng, đoàn liên tục hát Quốc ca, Lên Đàng, Dậy mà đi… Đoàn dừng chân tại công viên công viên Ebisu vào lúc 3 giờ chiều cùng ngày. Mạnh mẽ, nhiệt huyết, hiệu quả, cuộc biểu tình được đánh giá thành công. 
Trong bối cảnh tháng 6 “rất nóng” về tình hình biển Đông, cuộc biểu tình của sinh viên Việt Nam tại Nhật là sự tiếp nối rất kịp thời và hoàn hảo chuỗi các cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh, Việt kiều ở nhiều nước trên thế giới để phản đối Trung Quốc về hành động vi phạm nghiêm trọng lãnh hải Việt Nam. Cuộc biểu tình sớm nhất của các sinh viên Việt Nam trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Úc (Melbourne) diễn ra vào ngày 4-6-2011. Tuy số lượng sinh viên tham gia ít hơn dự tính ban đầu và không có tuần hành, nhưng sự nhanh nhạy (tổ chức sớm hơn đợt biểu tình trong nước 1 ngày) và cách thức ôn hòa, văn minh của cuộc biểu tình cho thấy ý thức trách nhiệm và “tư thế” của những trí thức trẻ Việt Nam rất đáng trân trọng. Ngày 24-6-2011, Hội sinh viên Việt Nam tại Pháp đã tổ chức cuộc biểu tình ở Quảng trường Trocadero tại thủ đô Paris với hàng trăm sinh viên, Việt kiều Pháp trong tinh thần “biến nguy cơ do Trung Quốc gây ra thành cơ hội đoàn kết toàn dân, bảo vệ và phát triển đất nước”. Trước đó, tại San Francisco (Hoa Kỳ), một cuộc biểu tình chống Trung Quốc do sinh viên Việt Nam tổ chức trước tòa Lãnh sự Trung Quốc cũng được ghi nhận. Các cuộc biểu tình của sinh viên Việt Nam phản đối Trung Quốc ở Anh, Đức, Cộng Hòa Séc cũng được giới truyền thông đề cập. Làn sóng phản đối hành động xâm lăng của Trung Quốc trên biển Đông đang ngày càng tỏ ra mạnh mẽ, quyết liệt, biểu hiện tinh thần yêu nước, đoàn kết của người Việt trên toàn thế giới./.

 

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Thư gửi một nhà báo tương lai

19/06/2011 1:08 
http://www.thanhnien.com.vn/Pages/20110619/Thu-gui-mot-nha-bao-tuong-lai.aspx
Cậu thân mến!
Tớ rất vui mừng khi biết cậu muốn thi vào khoa báo chí của trường đại học trong kỳ thi sắp tới.
Như cậu cũng biết, niềm vui trong cuộc sống hiện nay không nhiều, và đây quả là một dịp rất tuyệt vời để tớ cảm thấy hạnh phúc. Tớ công nhận mình quá may mắn và vinh dự nếu có cơ hội để làm quen với một nhà báo, dù hy vọng đó còn đang ở tương lai.
Cậu ơi!
Xã hội không phải thiếu các “nhà”. Nào nhà văn, nhà thơ, nhà tạo mẫu, nhà triết học và nhà thầu. Nhưng nhà báo vẫn có một giá trị riêng.
Bởi báo chí, như nhiều người có uy tín đã khẳng định, đóng một vai trò rất lớn trong cuộc sống. Được coi là lương tâm, là quyền lực thứ tư của xã hội, báo chí từ lâu đã mang một giá trị cao quý và quan trọng đến mức có thể nói câu “cho tôi đọc báo của bạn, tôi sẽ cho bạn biết xã hội bạn đang sống là xã hội như thế nào”.
Bởi làm báo chân chính khó vô cùng. Nhiều kẻ tán dương báo chí là tấm gương của xã hội, tớ cực lực phản đối điều này. Bởi tấm gương chỉ phản chiếu nguyên xi, trong khi báo chí đích thực phải phản chiếu qua lăng kính của người viết. Nghĩa là trước mỗi vấn đề, mỗi hiện tượng, nhà báo đều phải đưa ra thái độ, cách nhìn của mình, kể cả khi thái độ và cách nhìn đó khác hẳn đám đông.
Cậu thân mến!
Nhà báo không đơn thuần chỉ là một kẻ ghi chép, sao chụp, vồ lấy sự kiện rồi ném lên mặt giấy một cách ngổn ngang. Những gì mà một cái máy ghi âm, một cái máy ảnh làm được, có khi nhà báo không làm.
Nhà báo tầm thường săn lùng sự kiện. Nhà báo tử tế nhìn những sự kiện đó rút ra các kết luận mới mẻ. Nhà báo đúng nghĩa thì sau khi kết luận sẽ suy đoán ra các sự kiện tiếp theo. Còn nhà báo chân chính thì từ cách suy luận, đưa ra các biện pháp để khiến các sự kiện tiếp theo ấy nếu còn xảy ra thì xảy ra theo nghĩa tốt.
Nếu xã hội là một cơ thể sống thì nhà báo phải vừa là thầy bói, vừa là bác sĩ, vừa tìm cách sản xuất thuốc cho cơ thể đó. Kẻ nào chỉ ra bệnh mà không đưa ra phương pháp chữa trị (nhiều khi không phải do dốt mà do sợ hãi) kẻ đó không khi nào là một nhà báo thực sự cả.
Cho nên tớ tin chắc, cậu ạ, trong bản thân mỗi nhà báo có rất nhiều nhà và không nhà nào kém ngang hàng với nhà quản lý. Chỉ có vậy, báo chí mới có sức mạnh, sức đấu tranh và sức hấp dẫn. Bởi phần lớn dân chúng đều không được đào tạo, không quen lý luận, viết lách lại quá bận bịu với nỗi lo cơm áo hằng ngày. Do đó họ chỉ trông chờ vào các tờ báo để tìm hiểu cuộc sống và trông chờ vào các nhà báo để gửi gắm những suy nghĩ của mình. Nhà báo, đôi lúc là cầu nối duy nhất giữa người dân và các công sở hoặc tư sở. Trên cây cầu đó, chân họ cảm thấy nóng hay thấy lạnh là việc của riêng cậu cũng như những người bạn báo chí của cậu.
Nói thực thì tớ hiểu việc trở thành một nhà báo cao quý rất khó khăn. Nó đòi hỏi quá nhiều thứ, kể cả những thứ cậu chưa có, không có hoặc có mà không dám hy sinh. Cậu nhiều khả năng chỉ đơn giản muốn làm báo để sống, để có tiền mua gạo, mua nước mắm hoặc mua bia.
Nếu thế thì tớ mách cho cậu một cách làm báo dễ hơn, nhanh hơn và rẻ hơn. Cậu chả cần nhọc công gì cả, hằng ngày cậu chỉ cần lên mạng tìm xem ca sĩ nào vừa bị mất áo, diễn viên nào vừa bị hở quần hoặc cầu thủ nào vừa mới ly dị vợ hay bị vợ đứa khác ly dị. Cậu cứ đăng những tin đó lên thật nhiều, kèm theo càng lắm ảnh minh họa càng tốt, cậu sẽ dần trở thành nhà báo, vẫn có thể được một số ngôi sao danh tiếng mời cơm.
Cao cấp hơn một tí, cậu có thể xem báo khác hoặc chính báo mình đang có vấn đề gì thì hùa vào. Hễ sân khấu đang sốt thế nào, điện ảnh đang tranh cãi loại cảnh gì thì cậu nhảy vô, khai thác một tí, xào xáo một tí, cậu vẫn có thể trở thành một kẻ “hot” và hợp thời. Cao cấp tuyệt vời là cậu phải biết nghe ngóng. Nếu cảm giác cô đào nào đang có bầu, tài tử nào đang có con riêng thì cậu phải truy bằng ra. Thay vì khái quát thì cậu moi móc, thay vì nhận định thì cậu nhặt nhạnh, thay vì xả thân thì cậu rình mò, cậu sẽ trở thành nhà báo kiêm nhà nấu canh cải, lúc nào cũng có sẵn cả nồi dành cho xã hội xơi.
Tóm lại, có rất nhiều con đường để trở thành nhà báo hoặc thợ viết báo và chọn cách nào là tùy theo trình độ, đạo đức, cách suy nghĩ và cách ăn uống của cậu.
Bản thân mình luôn hy vọng cậu trở thành một nhà báo mà nhờ cậu, mình biết phải làm gì chứ không phải biết đứa khác đã làm gì. Mong cậu hiểu và cố gắng.
Bạn của cậu.
Lê Tèo
Lê Hoàng

  Ở NHÀ MỘT MÌNH ( Không giống phim ở nhà một mình của cậu bé 7 tuổi mà là bà già 70 tuổi ở nhà một mình để tránh virus Covid 19)   ...