Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

DUYÊN PHẬN

đưa lên blog nhân ngày của mẹ 2012


Dì tôi kể về cuộc gặp gỡ giữa mẹ tôi và ba tôi hay nói đúng hơn việc mẹ tôi bị quăng vào vòng tay của ba tôi. Mẹ tôi bị vứt vào đó để cho bà ngoại tôi rãnh nợ, để bà ngoại tôi trả ơn người đã ủng hộ bà đi đánh ghen.
Dì nói, lúc đó ông ngoại đã mất. Nếu ông ngoại còn sống có lẽ ba tôi đã không lấy được mẹ tôi. Ông ngoại tôi là người Quảng Châu, lưu lạc đến Rạch Giá làm thợ kim hoàn. Ông là người khéo tay , tạo cơ nghiệp, cưới bà ngoại tôi , người Việt Nam để ổn định cuộc sống. Ông đã đưa con ruột và cháu ở Quảng Châu qua để lập nghiệp. Lúc nhỏ , mỗi năm tiết thanh minh, cả họ nhà tôi thường tổ chức viếng mộ ông rất lớn, tôi nghe mẹ tôi gọi hai người này là Sa Hia, Đìa Hia ( hình như là anh cả , anh hai gì đó ), Sa Hia là anh cùng cha khác mẹ với mẹ tôi. Người này cao lớn, lạnh lùng, hình như bà ngoại tôi vừa sợ vừa không thích. Ông Đìa Hia có vẽ tình cảm hơn, cũng hỏi thăm đám em cháu Việt Nam ân cần, còn giúp tìm việc cho chị Ba tôi trong hảng dệt Vimytex. Chị Ba tôi nói là trong công ty này, con trai của ông Đìa Hia làm lớn lắm, có uy tín nữa …
Lúc đó, không biết bà ngoại tôi nghe ai, hình như nghe ba tôi, một thanh niên sửa xe đạp dèm pha rằng ông ngoại tôi lăng nhăng với ai đó ở Rạch Giá, bà ngoại tôi đang ở Vĩnh Long tổ chức đánh ghen dưới sự tiếp tay của ba tôi. Mẹ tôi lúc đó đang học tiểu học ở Rạch Giá cùng với một người bạn gái, sau này mới biết người này là con gái của chồng cô tôi ( trời ơi ! lung tung lằng nhằng như thế !). Khi mẹ tôi về ở với ba tôi thì mẹ tôi được nâng chức là mợ của người này. Mẹ tôi khi còn sống, quí trọng người này lắm, làm công chức ngành giáo dục, sống độc thân, ốm yếu … lo lắng cho đám con riêng của bố, sau đó được học bổng đi Pháp … Có lẽ cũng để thoát cái đám em này, chỉ giúp đở từ xa, những người con của cô tôi, giòng họ với ba tôi.
Như thế, ông ngoại tôi ưu sầu mà chết, sau khi đã đưa vợ con về Quảng Châu một lần. Tôi tự hỏi, nếu lúc đó mẹ tôi ở lại với bà ngoại lớn thì sao nhỉ ? Cậu Hai, cậu ruột của tôi, bà ngoại lớn giữ lại nuôi, bây giờ đã thành danh, con trai cậu đang làm thứ trưởng bộ Giáo Dục ở bên ấy. Có lần anh Hai tôi ở Mỹ về, nói :
  • nếu có đi công tác nước ngoài, nghe tên ông này thì đến nhìn bà con.
Như thế thì tôi với ông này là anh em cô cậu ruột…
Mẹ tôi cho rằng khi ông ngoại tôi đưa đám con Việt Nam về Trung Quốc, ông ngoại tôi muốn giao cho bà ngoại lớn nuôi hết, nhưng mẹ tôi vì bị hen suyễn nặng quá, mà vùng đó thì quá lạnh , nên không thể ở lại được, để… cuộc đời mẹ tôi phải long đong thế này.
Có thể ông ngoại tôi cũng tiên liệu rằng với tánh nết bà ngoại tôi , một người vừa hung dữ, vừa cờ bạc suốt ngày như thế, thì nếu không có ông, bà sẽ phải …. bán các con gái mà thôi.
Bà ngoại tôi không bán các con gái (mẹ tôi và dì tôi), nhưng bà gã chồng đi , gã cho bất cứ người nào có thể giúp đở bà được.
Thế là ba tôi nhảy vào. Bà sướng rơn. Ba tôi, lúc đó, cao lớn, đẹp trai, đẹp như Tây, có một cửa hàng sửa xe, không nhậu nhẹt, nhưng bài bạc … nghiện cờ bạc giống như bà, và cũng đã từng là đồng minh của bà, nên bà ép mẹ tôi phải ưng ba tôi. Tôi biết tính mẹ tôi từ trước, nhúng nhường, cam chịu… Tôi không biết tại sao mẹ tôi lại sinh ra tôi, một đứa luôn phản kháng, luôn tìm cách vươn lên, luôn muốn hút đầu vào tường để chống bất công,… dù mọi người chung quanh can ngăn, thôi đừng làm nữa, chỉ thiệt thân,..Có thể tôi phản ứng vì tôi chán sự nhu nhược của mẹ tôi khi sống với ba tôi, nhớ đến những trận đòn ba tôi đánh mẹ tôi lúc chúng tôi còn nhỏ, tôi đã nghiến răng,… tôi thà chết còn hơn …
Mẹ tôi về sống với ba tôi, những năm đầu chắc cũng hạnh phúc … Anh Hai tôi ra đời … ba tôi cờ bạc phá sản… Nhưng, ba tôi, một người luôn làm nghề tự do cũng cố gắng xoay sở để nuôi vợ và bốn đứa con, cũng được dì tôi giúp đở ,.. lúc này dì tôi đã lấy một người Pháp , cũng để giúp bà ngoại tôi nuôi các em. Cuộc đời dì cũng khổ, cũng vì bà ngoại tôi, dì đã phải đem cho đứa con trai của một người yêu dì và không được sự đồng ý của bà ngoại vì người này nghèo quá… Tôi biết trong tận thâm tâm dì vẫn còn nhớ đứa con … suốt đời dì làm việc phúc việc đức cũng vì sự ân hận này…
Tôi không thể nhớ lúc nhỏ tôi như thế nào , nhưng khi hiểu biết thì tôi thấy nhà tôi nghèo, nghèo tơi tả giữa cái thủ đô Saigon đầy hoa lệ. Mẹ tôi là người phụ nữ an phận. Bà nhận may vá cho hàng xóm những khi không bị bệnh. Cơn hen suyễn suốt năm này qua năm kia, thêm một đứa con gái cũng yếu đuối như thế. Cứ mỗi lần gần Tết trời trở lạnh là mẹ tôi hoặc chị Tư tôi vào bệnh viện. Vào bệnh viện và không có tiền trả viện phí, có khi hết bệnh rồi vẫn không về nhà vì chờ ba tôi đem tiền về. May mắn là tôi lúc đó còn nhỏ, nên vô tâm, vô lo, chỉ đi học về đón xe bus vào bệnh viện nuôi mẹ, nuôi chị. Mà có nuôi cái đâu. Chỉ ngồi đó canh chừng, nếu mẹ hay chị lên cơn thì gọi y tá hay bác sĩ,..Bệnh trường kỳ, kinh niên như thế, mẹ tôi bất lực nhìn ba tôi lập phòng nhì ở Đà Lạt.
Ba tôi nói công khai : nếu mày không chịu thì tao bắt thằng lớn, mầy nuôi mấy đứa con gái cho lũ mày … đi ăn mày, ăn xin , chết đói,…
Ông thoải mái sống với hai bà vợ. Một ở Saigon, một ở Đà Lạt , vì ông chạy xe khách tuyến đường Đà Lạt-Sài Gòn. Nhà cả hai bà đều là nhà mướn. Ở Đà Lạt, ông đi thâu đêm suốt sáng trong cuộc đỏ đen. Mê muội trong bài bạc. Mê muội trong việc mua vé số. Đời ông sẽ khá hơn nếu không có hai cơn mê này. Cách đây một năm dì tôi từ Pháp về , xuống Sóc Trăng thăm ông đã khóc sướt mướt vì thấy ông đã đắp y khất thực đang sống trong chùa. Thời oanh liệt vàng son kinh hoàng bài bạc của ông … đã rủ bỏ rồi. Không ai nghĩ hậu vận của ông là thế…
Nhưng, khi nhớ đến mẹ tôi, tôi vẫn không thể không … hờn ông được !
Ba tôi có vợ bé, những người chung quanh coi việc đó là việc tự nhiên. Đấy mới là vấn đề. Không ai bênh mẹ tôi một tiếng. Họ cho rằng lỗi ở mẹ tôi cứ bệnh hoan như thế… làm sao mà giữ ông chồng được ?
Hàng xóm không dám chen vào. Chen vào ba tôi chửi thục mạng. Ba tôi chửi thề ghê gớm, hung dữ có hạng, sẳn sàng cầm dao dí vào mũi ai đụng đến quyền lợi của ông ,… dù rằng ông cũng sống với láng giềng tận tình. Mỗi năm, gần Tết, ông chở cả xe nào bắp cải, su su, khoai tây, carotte, … kể cả thứ cao cấp là bông atisô … về tặng cho hơn vài chục hộ chung quanh nhà. Ông đã từng xông vào chửa cháy cho nhà hàng xóm vì trẻ con thẩy lửa vào bình xăng… có nghĩa ông là người tốt bụng của xã hội, ông cũng không nghiệt ngã với con cái, nhưng ông phây phây chà đạp lên lòng tự trọng của mẹ tôi…
Gia đình bên ba tôi ủng hộ ông hết mình… họ gọi người đàn bà kia là “mợ hai” thân thiết, chứa chấp, giúp đở,…kể cả bênh vực…
Tôi nhớ mẹ tôi, nỗi khổ không thể kể với ai, con cái thì còn nhỏ không thể tâm sự được…Chỉ nhớ lúc nhỏ, khi mẹ đi đâu mẹ thường dắt tôi đi theo. Buồn quá, buổi tối mẹ bảo tôi học bài nhanh rồi hai mẹ con đi coi cải lương trong Giải trí Trường ở gần nhà . Cái Giải trí trường này đã vào lịch sử vì sự kiện xập cầu khi bà Ngô đình Nhu khánh thành. Nơi đó có những trò chơi cho trẻ con, có những gánh hát cải lương coi không mất tiền, có những ban nhạc, những khu vực chiếu phim,… Mẹ tôi buồn , vì khủng hoảng tinh thần quá đến mức không thể may vá gì được nữa, nên đi vào đây ngồi chơi… Bà không đi một mình, bà dắt tôi theo ,…do đó tôi đã từng xem Bo Bo Hoàng lúc còn nhỏ đóng vai người hầu của Lê Long Đỉnh , cứ nhớ giọng hét của Hoàng Giang : “ bo bo…. đấm bóp ” là tôi phì cười... Điều này cũng khiến cho mẹ tôi bị nhóm bà con bên chồng xỏ xiên: nó sướng quá mà, không cần kiếm ra tiền, muốn đi chơi thì đi,…
Có một lần, mẹ tôi dắt tôi đi Quang Trung đến nhà một người con dâu của bà hàng xóm. Hai người nói nhỏ nhỏ cái gì đó, rồi người này dẫn hai mẹ con tôi đến một căn nhà um tùm cây cối. Mẹ tôi bảo tôi ngồi ngoài sân, cũng có một vài người đàn bà đang chờ tới lượt mình. Tôi lén ngó vào nhà thì thấy, trong căn phòng nhỏ có tùm lum trang thờ, nhiều tượng quá tôi đếm không hết, tượng nào cũng sơn đỏ chót, khói nhang lên từng đám như sắp cháy nhà, có người đàn bà trùm khăn đỏ nói nói gì đó với mẹ tôi, mẹ tôi khóc sướt mướt,…
Khi về, bà có vẽ thoải mái hơn, không còn căn thẳng như lúc đi…
Ba tôi thường lệ cứ hai ngày thì về nhà một lần, về buổi tối, vì ông lái xe từ Đà lạt lúc sáng sớm, về Saigon cũng đã chập tối rồi,… và ông thường ăn cơm một mình. Mẹ tôi nấu những món ăn ông thích. Tối hôm đó bà nấu cho ông ăn canh cải bẹ xanh nấu với gừng và đập vào đấy một trứng vịt, tôi nghe ông nói : Sao canh hôm nay đắng đắng như thế nào ấy . Mẹ tôi lặng thinh. Việc ông chê cơm chê cá là chuyện xảy ra thông thường nên chúng tôi cũng không để ý. Tuy nhiên, tôi thấy bà cho ông ăn canh cải bẹ xanh liên tục. Có ngày, tối tôi cũng đói bụng, tôi đòi ăn chung với ông và tôi thấy canh … có mùi vị gì kỳ kỳ thật…
Con dâu của người hàng xóm về thăm gia đình chồng thậm thò ở cửa. Mẹ tôi ra. Bà này hỏi : Sao, có tác dụng gì không ? Mẹ tôi nói : một tháng nay … đở khổ.
Đến khi anh tôi cũng phát hiện có mùi lạ trong tô canh cải xanh, nhưng vô tư,… chúng tôi không biết.
Rồi đến một tối nọ, mâm cơm bay xuống đất . Ba tôi hét lên : bà bỏ cái gì vào tô canh đây . Mẹ tôi nín thinh… thì ra người bà con của ba tôi phát hiện mẹ tôi vì muốn ba tôi trở lại với chúng tôi nên tìm thầy “ cho…phép ”, để ba tôi … hồi tâm ; người này mách với ba tôi, và ba tôi náo loạn gia cang.
Ông bỏ đi chừng mươi ngày… sau đó trở về với hai đứa con trai. Trời ! tôi chỉ biết ông có một đứa con trai với bà kia thôi ( vì họ đã dắt về nhà, chào họ hàng ), nhưng không ngờ có thêm một thằng nữa.
Ông năn nĩ mẹ tôi nuôi chúng, vì… mẹ nó là con đĩ,… ông nói với mẹ tôi thế.
Nhà tôi có thêm hai thành viên. Ba tôi về nhà vui vẽ hơn, đưa tiền cho mẹ tôi nhiều hơn, mang bánh trái quà cáp cho chúng tôi nhiều hơn. Một tuần sau, mẹ tôi cậy cục xin cho chúng nó vào học trường gần nhà … và tôi, có bổn phận dạy chúng nó học vì chúng nó mất căn bản trầm trọng… Ba tôi năn nĩ chúng tôi thương tụi nó vì … tụi nó nghỉ học liên tục theo sự vui buồn của mẹ chúng nó…
Được gần một năm, thì người đàn bà kia xuất hiện, thập thò ở cổng trường, và dẫn chúng nó đi mất… Tối đó, ba tôi về, không nói gì chỉ bảo mẹ tôi bỏ đồ đạc chúng nó vào bao rồi sáng hôm sau ông mang đi. Tôi thấy khoảng thời gian có chúng nó ở nhà tôi, mẹ tôi không vui không buồn, nhưng thanh thản, … có lẽ bà muốn nuôi chúng nó để ông dứt khoác với người đàn bà kia … Bà cũng không có thái độ nào ghét hay mĩa mai chúng nó, bà cho chúng nó ăn giống như chúng tôi, mua sắm cho chúng nó cũng như chúng tôi, lo cho chúng nó đi học cũng như chúng tôi, …Thú thật lúc đó tôi chịu không nỗi, đôi khi tôi cũng nói nặng chúng, đôi khi tôi cũng nói chúng : mày ngu như … mẹ mày, vì chúng học… dỡ quá.
Cứ như thế, một năm sau, ông lại dắt hai đứa về cho mẹ tôi nuôi. Ông nói với chúng : Ở với má lớn được đi học.
Tôi ngồi nghe, tức anh ách : Chẳng biết chúng nó có thích đi học không. Có lẽ không khí học tập, qui cũ của nhà tôi làm chúng nó phải vào khuôn khỗ. Một vài lần tôi bắt gặp chúng nó chơi đánh bài, xào bài rất thiện nghệ. Tôi lấy bộ bài cào ném vào lò và mắng chúng nó một trận để trút giận : Trời ơi, cái nhà này đã tan nát, nghèo mạt vì bài bạc rồi mà còn tính gầy sòng trong nhà nữa. Anh tôi không nói gì, có lẽ anh chán quá ! chỉ vì tôi còn con nít nên tôi phản ứng. Hai chị tôi chỉ muốn nhà yên ổn. Đúng thôi, có chúng nó ở nhà thì nhà tôi yên ổn , ba tôi chẳng chê bai gì mẹ tôi nữa, và ông có vẽ chìu chuộng, chăm sóc chúng tôi hơn…
Tôi không hiểu mẹ tôi lúc đó nghĩ gì. Thú thật cho đến hôm nay, đã phải li dị bố con gái tôi vì không chịu được ông dây vướng với người khác khi còn chung sống. Tôi cũng sẽ không chịu đựng được như mẹ tôi… Có người trách tôi không hiểu mẹ. Nếu lúc đó mẹ tôi đồng ý ly dị hay gay gắt suốt ngày thì làm sao chúng tôi được ăn học cho đến ngày nay… Tôi muốn hỏi lại, thế thì tôi ôm con gái về nhà nuôi khôn lớn thế này có cần gì … thằng đàn ông phản bội kia không ?
Tôi đang không hiểu mẹ tôi có yêu ba tôi khi đồng ý kết hôn với ba tôi không ? Hay bị bà ngoại tôi ép buộc ? Tôi chỉ biết bà chịu đựng ông nhiều quá. Bà chịu đựng và hy sinh cho chồng con như thế có phải vì tình yêu hay không hay vì nghĩa vụ. Nếu vì tình yêu, thì bà sẽ thanh thản, nếu vì nghĩa vụ thì bà chấp nhận nó như thân phận một người phụ nữ được giáo dục theo kiểu Á Đông cũ … Tôi không phân tích được, vì bà không còn nữa …
Chỉ nhớ rằng, tôi cũng đã có rất nhiều lần cãi lại ba tôi, rất nhiều lần hai cha con xung đột nhau, … tôi đã giận không thèm nhìn ông nữa …. Nhưng, một giấc mơ mà mãi đến bây giờ tôi còn ám ảnh. Tôi mơ thấy mẹ tôi tìm một người lớn tuổi trong khu phố, học rộng, hiểu sâu, viết một bức thư nhân danh tôi xin lỗi ba tôi, và trong nước mắt bà đề nghị tôi ký tên …. Trong cơn mơ, tôi vẫn chưa thèm cầm bút …

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

MỘT HIỆN TƯỢNG THOÁI HOÁ ĐẠO ĐỨC CỦA MỘT ĐẢNG VIÊN TRẺ.

Mắt hết còn long lanh trong sáng đầy lý tưởng. Hôm nay đôi mắt ấy đùn đục đỏ ngầu căm hận những người đã khui việc thâm lạm và nhập nhằng tài chánh của nó, một đảng viên trẻ. Nó gào lên, cố gắng dùng mọi trí tuệ toán học để chứng minh sự nhập nhèm đó là có lý. Làm thế nào nó không bênh vực cho phe phái đó vì phe phái đó bao che những sai lầm của nó từ trước đến nay, vì nếu phe phái đó ngã xuống thì bao nhiêu nợ nần của nó ai sẽ trả. Khánh tận. Thế là phải vùng lên để chứng minh những sự có thật thành sự không thật. Móc hết bùn đất để bôi trét lên mặt, dựng dậy , nhân danh bất cứ thần thánh nào để biện minh cho hành động sai phạm của nó.
Thử nghĩ, nếu các thần thánh luôn dạy con người phải trung thực kia, sống lại, sẽ nhìn nó như thế nào ? Người đảng viên trẻ đang trượt dài trong hố thẳm của tội lỗi với đôi mắt đùn đục đỏ ngầu hoảng loạn.

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

NHÌN MAI NỞ

Dẫu mai bị uốn cong cành
Nhưng hoa vẫn nở vươn mình thanh xuân
Không hề khuất phục cúi luồn,
Ngẫng đầu cao giữa muôn hồn hoa thiêng

Ý KIẾN CỦA PHỤ HUYNH VỀ VIỆC TUYỂN SINH ĐẠI HỌC

Về vấn đề tuyển sinh ba chung : tại sao phải ba chung, vì :
  • Bộ GDĐT chưa “ tin tưởng “ vào việc tuyển sinh của các trường đại học cả dân lập lẫn công lập. Từ việc tuyển sinh tại đại học Đông Đô, đại học Hồng Bàng,…các đại học tự ý định một điểm sàn nào đó, và cứ tuyển bừa …sau đó tính sau ! Tôi đã được gặp các phụ huynh có con được tuyển bừa như thế , họ tin tưởng trong 4 năm, các Hiệu trưởng toàn là GS. PGS, Tiến sĩ sẽ cấp cho con họ bằng cấp cử nhân để đi làm. Nhưng cái tấm bằng cử nhân đó di xin việc ở chổ nào cũng lắt đầu hoặc đề nghị nên đào tạo lại.
  • ĐHDL chưa có uy tín trên thương trường, nếu để tự do : tự do ra đề, tự do chấm bài thi, tự do đặt ra điểm sàn .. bao nhiêu sự cố, bao nhiêu gian lận tinh vi … thanh tra bộ làm sao mà kiểm soát cho hết
  • Hơn 10 năm đại học dân lập được thành lập, sau 3 năm theo chương trình 3 chung củabộ GDĐT, ĐHDL lộ rõ bộ mặt của chính họ hơn. Thật ra, họ chỉ xứng danh của một trường cao đẳng, hay một trường dạy nghề
NẾu tôi có con thi đại học chỉ đạt điểm sàn, tôi phải phân vân khi cho nó vào ĐHDL. Vì bỏ tiền, bỏ của học 4 năm, ra trường, kiến thức thực học chỉ bằng trung cấp hay cao đẳng thì … thà học ngay trung cấp, cao đẳng từ đầu để đở tốn kém thời gian, tiền bạc …
Các ông GS. PGS, TS lãnh đạo các trường ĐHDL nghĩ gì về sự cao đẳng hoá Đại học của mình.
Hay, các ông nghĩ mặc xác chúng nó, miễn chúng đóng đủ học phí cho chúng tôi xài là được rồi !! chất lượng đào tạo chỉ là chiêu bài bịp bợm mà thôi

Chuyện như đùa

SAI MÀ…MỪNG

Một anh đi buôn, vợ phải vay tiền để làm vốn.
Anh mang tiền mua vàng, vì vàng đang lên vùn vụt.
Ai ngờ mua nhằm vàng giả.
Về nhà vợ cằn nhằn. Anh an ủi : SAI MÀ…MỪNG, vì nếu tôi mang số vàng giả này đi bán sẽ bị…công an bắt, còn nguy hơn.

CHUYỆN LY DỊ


Các cuộc ly dị hiện tại đều xảy ra bình thường trong xã hội.
Nhưng, vấn đề được đặt ra là ly dị trong êm thắm hay nỗi đình nỗi đám như thế này.
Hai người kết hôn với nhau với mục đích chiếm căn nhà.
Trong thời gian dài lục đục vì tranh nhau quyền lợi của căn nhà. Bây giờ đưa ra pháp luật, họ chửi nhau loạn xạ. Bên này đưa ra lý do, bên kia đưa ra bằng cớ…để dành ngôi nhà.
Các con cái ngồi nghe mệt mõi,và không hiểu tại sao như thế !
Bà mẹ nói vẫn nuôi con đàng hoàng.
Ông bố nói giấy tờ nhà đứng tên ông ấy.
Giống như hàng tôm hàng cá cãi nhau.
Lý do vì sao ? TRANH CĂN NHÀ KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH.

12/01/2012

THÂN PHẬN CỦA NHỮNG CÔNG NHÂN BẬC HAI

Anh là một công nhân bậc hai, được định nghĩa :
  • không có đảng tịch
  • đã quá tuổi lao động theo luật pháp
  • không cùng quan điểm giáo dục với lãnh đạo
  • được lưu dung vì...nhân đạo hoặc vì lãnh đạo sợ anh thưa về những việc làm sai trái của lãnh đạo.
  • ...
Anh được hưởng chế độ :
  • mức lương tính lại khởi điểm không có hệ số thâm niên ( dù rằng những người về hưu ở nơi khác, nhờ quen biết với thủ trưởng được đưa vào làm việc tại ngôi trường này thì được tính hệ số thâm niên của những nơi khác)
  • Nguyên tắc là phải được một phòng ban nào đó nhận về, vì thủ trưởng của anh được ý kiến của cấp trên, nhân dịp theo qui chế hưu trí này muốn đuổi việc anh, nhưng không được vì công đoàn thấy ...kỳ quá, bất công quá ( vì các lãnh đạo lớn đưa vợ, bạn bè vào ngôi trường này toàn là những người đã về hưu ở nơi khác nên sợ anh phản ứng )...Họ phải quyết định giữ anh lại một năm. Anh ở tại phòng Nhân Sự ngồi chơi xơi nước.
  • Người trong phòng lịch sự, nhưng tất cả công văn, quyết định, thông báo đều không đưa cho anh xem.Họ giấu như “ mèo giấu cứt ”
  • Học trò anh làm lãnh đạo trong trường nhờ nịnh theo phe cánh lãnh đạo, gặp anh không thèm chào, thậm chí đụng mặt nhau trong sân trường cũng không thèm ngó.
  • Luật bất thành văn trong trường là anh không được quyền phát biểu ý kíến gì vì anh là người được lưu dung, còn được làm việc ở đây là ... nhân nhượng lắm rồi.
  • Anh nhận làm đề tài Nghiên cứu khoa học, lãnh đạo phòng này nói anh không được đứng tên đề tài, thậm chí anh cũng không được nói gì hết về đề tài đó. Học trò anh đứng tên và anh nghe theo nó ( dù rằng anh đã từng thành công về loại đề tài này )
  • Anh không được cười tươi roi rói vì lãnh đạo đang căm ghét anh, muốn đuổi anh ra khỏi trường, họ nghiến răng trèo trẹo “ tôi cho anh làm thêm một năm nữa”.Kể cả việc chụp ảnh toàn trường: tại sao chụp thằng cha đó tươi như thế, nó mĩa mai tao à !
  • Vì anh là công nhân bậc hai nên anh phải đi đúng giờ, làm việc tất cả những ngày trong tuần, trong khi những người khác thì tự do đi đến, đôi khi cả tháng đến trường một vài buổi tán ngẫu cho vui mà chẳng ai dám nói gì.
  • Anh không được quyền nhờ vã ai trong phòng, kể cả những người trẻ, như nhắc dùm cái ghế, chỉnh dùm máy tính...và những người trẻ học trò này biểu anh làm cái này, cái kia cho chúng nó...Coi như một người sai vặt... dù anh là thầy của chúng nó.
  • Lãnh đạo trực tiếp anh lúc nào cũng nói: tôi đã từng đuổi người này, người kia,...có nghĩa là anh coi chừng đấy
  • Các lãnh đạo đánh nhau, thế là lãnh đạo trực tiếp của anh bảo anh phải viết thơ tố cáo người này, người kia,...nghĩa là anh phải theo phe lãnh đạo nếu không sẽ bị đuổi việc.
Anh, công nhân bậc hai trong trường có cái đầu riêng của anh ( cũng vì thế mà đụng chạm đến các thủ trưởng lớn ), không làm theo chỉ đạo.Có lúc anh sợ hải khi gặp lãnh đạo này vì mỗi lần như thế người này bèn đề nghị anh làm đơn thưa lên bộ !!! Chán chết khi phải ừ ừ, mà không làm theo ý của ông này. Thế là mọi việc trong phòng dồn lên vai anh ( không cho ngồi chơi xơi nước nữa rồi !!!): lưu giữ văn thư, soạn công văn, tiếng Việt và tiếng Anh, dịch các hợp đồng qua tiếng Việt, tìm tài liệu bằng tiếng Anh, làm các văn bản bằng tiếng Anh để PR về trường,...Anh làm tất cả nhưng lãnh đạo và những cán bộ trong phòng báo cáo thành tích cá nhân.
  • Thế họ làm gì ? Hàng tháng, hàng năm họ báo cáo láo công việc của họ, trình lên cấp trên, về tài chánh phòng, cùng ký tên với nhau, cũng “ giấu như mèo giấu cứt ”
  • Một năm sau các lãnh đạo của anh ý thức một cách đau khổ là CÁI TRƯỜNG TAN RÃ NÀY KHÔNG PHẢI CỦA HỌ, HỌ CŨNG SẼ CHẲNG ĐƯỢC GÌ KHI CHỊU CHUNG SỐ PHẬN CỦA NHỮNG NGƯỜI VỀ HƯU
Anh lì mặt ngồi tại phòng với số phận của một công nhân bậc hai, vui vẽ, tươi cười với mọi người.

  Ở NHÀ MỘT MÌNH ( Không giống phim ở nhà một mình của cậu bé 7 tuổi mà là bà già 70 tuổi ở nhà một mình để tránh virus Covid 19)   ...