Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

GÓC NHÌN LỊCH SỬ- MỘT GÓC NHÌN LẠC QUAN

Đây không phải là góc nhìn: ta thắng, địch thua như các sách giáo khoa Sử hiện nay; mà Góc nhìn Lịch sử là góc nhìn “ Ngày mai trời lại sáng ”
Vì theo qui luật lịch sử, không một triều đại nào tồn tại lâu dài, có thịnh ắt có suy, có bắt đầu và phải có kết thúc.Nên cho dù hôm nay giả sử ta đang sống trong thời đại hắc ám nhất, nhưng, theo qui luật của lịch sử thì phải có một” cuộc cách mạng “ ngầm (tiệm biến), hay nỗi (đột biến), thì lịch sử cũng phải sang trang, cũng phải thay đổi.
            Ví dụ như, đãi học Việt Nam thời 1975-1985, học sinh muốn vào đại học phải qua 14 tầng lý lịch, phải gia nhập Đoàn từ thời THPT. Phải có 2 điều kiện đó, nếu không thì phải học cực kỳ giỏi, mới có thể có một cái ghế trong trường đại học.Về vấn đề này, trên các trang báo trong giai đoạn đó đã viết về những hoàn cảnh rơi nước mắt…
            Nhưng, hôm nay, các trường đại học công lập hay ngoài công lập đều gần như trải thảm hoa cho các học sinh vào trường (chỉ cần đủ tiêu chuần điểm ).

            Ai đang bi quan về hiện trạng phát triển đại học ngoài công lập ở VN, theo góc nhìn lịch sử, rồi cũng sẽ phải thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Bởi lẽ người VN vốn hiếu học, vẫn xem trọng những người có học hàm học vị ở tầng lớp cao trong xã hội. Việc các nhà trí thức viết hàng trăm bài báo phê phán sự phát triển ồ ạt của Đại học Ngoài công lập cũng chỉ là nói lên sự ưutư của người VN muốn có nền giáo dục tốt hơn. Đây cũng là niềm vui vì đó là những đợt sóng để đánh bạt vào bờ những “cặn bả của những người làm giáo dục không chân chính ”, để cho biển cả Giáo dục Việt Nam sạch hơn, đẹp hơn, trong xanh hơn,..

TÔI ÍCH KỶ VÀ TÔI HẠNH PHÚC

Từ nhỏ tôi sống vô tư chỉ biết lo học, không ưu sầu vấn đề gì về gia đình, về những người chung quanh. Tôi chỉ suy nghĩ cho tôi. Lên mâm cơm tôi được phép ăn những món ngon nhất, chưa biết nhường cho người chung quanh món ăn, chưa biết mua cho ai trong gia đình một món quà. Dù rằng mặc do mẹ tôi may, nhưng cũng chẳng phiền ai giặt giủ cho. Không tâm sự về việc ở trường, về những người bạn,…chỉ biết học cho giỏi thế thôi. Có tiền đóng tiền học đúng tháng hay thiếu tiền học phí cũng chẳng bận tâm…Vô tâm, vô tư, chỉ lo cho mình
Hai mươi tuổi tôi đã chỉ sống cho tôi. Trong nhà chưa người nào đòi tôi có trách nhiệm gì với ai cả. Tôi phải tự nuôi sống tôi và tự học hành theo ý, phát triển theo ý, sống theo ý…như thế đủ rồi,…Vô tư, không cần nghĩ đến ai cả. Vì tôi là con út kia mà, còn các anh các chị kia, phải trách nhiệm với gia đình với cha mẹ chứ,…
Tình yêu. Tôi cũng không chịu trách nhiệm với những người chung quanh, bên chồng, bên vợ. Không ai đòi tôi có trách nhiệm gì với ai …Tôi tự do và tự có trách nhiệm với tình yêu của tôi. Đau khổ, hạnh phúc tôi tự chịu, cũng chẳng than thở đòi ai phải chia xẻ, cũng chẳng khoe khoan gì khi thành công, khi hạnh phúc…Nghĩa là tự sống, tự lập, tự mình vươn lên, không ai biết tôi làm gì, sống ra sao giữa một xã hội khủng hoảng suy thoái…Có thể vì thế mà những người chung quanh ghen tị, đàm tiếu và…cho rằng tôi ích kỷ không biết giúp đở ai.
Khi có con, tôi cũng tự nuôi, chưa bao giờ than vãn rằng tôi khổ cực quá, tủi thân quá…Thây kệ những người chung quanh có chia xẻ, có chê bai,…tôi cũng chẳng cần. Cắm cúi nuôi con. Lo làm việc kiếm tiền nuôi con. Quên những người chung quanh. Mặc kệ những người chung quanh. Con gái nói, tôi lạnh lùng, nhạt nhẻo với những người khác…Ừ! Tôi thế. Ích kỷ ư!!! Tôi ngạc nhiên khi cùng xuất phát một chổ mà những người bà con tôi nghèo ? Lúc nào tôi cũng suy nghĩ làm thế nào phải sống kha khá một cách lương thiện. Ừ! Kha khá thôi, đủ rồi. Hạnh phúc rồi. Kha khá là người ta có nhà, mình cũng có nhà, dù là căn hộ nhỏ. Người ta có xe mình cũng có xe dù không phải xe xịn. Người ta có bắng cấp, mình cũng có sơ sơ…Người ta có kiến thức, mình cũng có chút đỉnh để tranh luận, …Thế thôi. Kha khá. Nhưng, cũng có người ganh tị và cho là tôi ích kỷ.

Hình như nhờ tôi ích kỷ nên tôi hạnh phúc. Chợt nhớ quan điểm của Dương Tử: Mất một cọng lông chân cho thiên hạ cũng không cho. Hình như đó lại là những quan điểm của thanh niên Châu Âu,…nhờ đó mà các nước ấy văn minh, tiến bộ ư…

MẸ VÀ CON GÁI

Buổi sáng chủ nhật trời chợt mưa chợt nắng, chợt sáng chợt âm u. Không cần mở quạt hay máy điều hòa
Mẹ đã đi siêu thị mua thức ăn cho cả tuần.
Kéo con gái thức dậy: chương trình hôm nay làm gì? Chiều con đi với thằng bạn. Bây giờ học bài???!!!
Hai mẹ con, hai laptop. Hai tô cơm trên tay. Cơm có canh khoai mở và cá lóc kho (mua ở siêu thị)
Mẹ đọc tin Hunsen xin tha bổng cho lãnh tụ đảng đối lập để thể hiện tính chất dân chủ trong kỳ bầu cử sắp tới, khỏi độc diễn. Tự hỏi khi nào nước mình mới được như thế? Đọc trang web Cơm có thịt, suy nghĩ sẽ liên lạc để tham gia chương trình này…
Con gái vừa ăn vừa xem facebook, vừa làm bài của trang web Coursera.
Lúc nào cũng làm một lúc vài công việc cả hai mẹ con.
-          Sao những thằng bạn con như thế nào?
-          Tất cả vừa giỏi, vừa có tài, vừa thông minh, nhưng…không thể có người yêu?
-          Tại sao?
-          Vì chúng nó chỉ có thể yêu chúng nó thôi!!!
Bà mẹ cười lớn.
Chợt nghĩ: gia đình này phá vỡ văn hóa gia đình truyền thống ăn chung mâm, chấm chung một chén nước chấm rồi…Nhưng, nếu ngồi chung bàn ăn như thế làm sao con gái kể nó chở thằng bạn trai rủ nhau hát ầm đường để giải tỏa stress vì mẹ thằng bạn trai không đồng ý cho nó yêu cô gái nào đó, hay con gái có nhiều bạn trai mà khi kể về những bạn trai này người ngoài tưởng là nó là người yêu của những thằng bạn đó…

Cứ thế mà vừa ăn, vừa cười, vừa nói, vừa lướt web …

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

MẸ VÀ CON GÁI

Con gái nói mẹ không giống như mẹ của cô giáo dạy. Mẹ phải nghèo thiệt nghèo, phải trồng lúa cực khổ giữa nắng giữa mưa. Mẹ phải hy sinh nhịn ăn nhịn mặc cho con đi học. Mẹ phải bán buôn vất vả, phải gánh nước, phải lấm lem, phải làm việc từ sáng đến tối…Còn mẹ sướng quá. Sướng hơn cả con. Con phải đi học, học khổ học sở trong lớp. Mẹ tưởng đi học sướng à, lúc nào cũng phải căng đầu ra từ môn học này qua môn học khác, làm bài tập toán , vật lý, hoá học, phải học thuộc lòng mọi thứ,…Còn mẹ sướng quá, đi làm ngồi phòng máy lạnh, tự viết, tự đọc bao nhiêu loại sách cũng được,...máy tính thường trực, muốn ăn giờ nào thì ăn, muốn uống cái gì thì có tiền sẳn đó mà xài…Mẹ không giống các bà mẹ mà cô giáo tả, khổ cực kia, làm sao con…yêu mẹ được? Vì mẹ phải khổ con mới yêu mẹ, người ta chỉ yêu người khổ thôi, còn mẹ sướng thế, sướng hơn cả con làm sao con yêu mẹ, con không thể tả mẹ là người con yêu nhất, và nhất là không có văn mẫu nào tả người mẹ nào giống mẹ làm sao con bắt chước được… Như thế mẹ phải trách các nhà văn hiện đại không chịu viết về một người mẹ thành phố trí thức giống như mẹ để con viết theo chút chút. Không có bài báo nào viết về người mẹ nào giống giống như mẹ cả. Họ tuyên dương các bà mẹ thành phố phụ nữ giỏi việc nước đảm việc nhà, hình ảnh ôm bó hoa mặc áo dài đẹp quá chừng,…Mẹ nuôi con có khổ gì đâu…Cô giáo bảo phải tả người mẹ hy sinh khổ cực nuôi con…Làm thế nào con tả được…Chẳng có bài nào để con viết giống giống như thế…Con còn khổ hơn mẹ , nhất là khi phải tả về người con thương nhất, người đã hy sinh cho con cả đời…Mẹ làm việc sướng hơn con.Con đi học mới khổ đây!!!Trời ơi, sao không có một nhà văn nỗi tiếng nào tả về người mẹ hiện đại cả, toàn người mẹ cầm súng…40 năm rồi còn người mẹ nào cầm súng nữa để con tả lại cho đúng ý cô giáo…Ối trời ơi! Sao con khổ quá!!!
Con xin lỗi mẹ, vì khi con làm bài văn này, con phải tả người bạn ngồi bên cạnh, dù con chúa ghét nó, nhưng vì nó có trong văn mẫu. Cô giáo hỏi con không yêu mẹ à! Con chỉ biết cười cười! Mẹ thật sự của con không có trong văn mẫu, con tả thật về mẹ, con sẽ bị điểm kém, rồi về mẹ la con,…thà nói lệch cái khác thì hơn…

Vui sống mỗi ngày @ blog: MÙA CÁ KHO TIÊU

Vui sống mỗi ngày @ blog: MÙA CÁ KHO TIÊU: Đào Thị Thanh Tuyền Ảnh chụp tại Cửa Lò - Đào Thị Thanh Tuyền  Năm nay nhuần hai tháng bảy âm lịch, chẳng ai biết ông trời sẽ...

Vui sống mỗi ngày @ blog: Câu chuyện của niềm tin

Vui sống mỗi ngày @ blog: Câu chuyện của niềm tin: Giáp Văn Dương 1. Như bao bạn trẻ khác, tôi rời quê khi học hết phổ thông. Rồi cũng như bao người khác, tôi ra nước ngoài học ti...

Vui sống mỗi ngày @ blog: Diệu Quán Sát Trí: Từ Một Góc Nhìn

Vui sống mỗi ngày @ blog: Diệu Quán Sát Trí: Từ Một Góc Nhìn: Huỳnh Ngọc Chiến “Tôn giáo trong tương lai phải là một tôn giáo mang tầm vóc vũ trụ. Tôn giáo đó phải vượt lên trên một Thượng Đế ...

  Ở NHÀ MỘT MÌNH ( Không giống phim ở nhà một mình của cậu bé 7 tuổi mà là bà già 70 tuổi ở nhà một mình để tránh virus Covid 19)   ...