Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

VIẾT CHO CON GÁI – KHI CON VÀO ĐẠI HỌC

Đã qua một học kỳ, con về nhà vào dịp Tết. Lớn hơn, đầm tính hơn, và đẹp hơn. Ngồi nghe con líu ríu kể chuyện trường , chuyện lớp, mẹ chợt cảm thấy mẹ có vài khuyết điểm khi chưa hướng dẫn con sống kịp với nhịp sống của đô thị.
Nhà chúng ta ở vùng quê, cũng chưa phải là thâm sơn, cùng cốc cho lắm. Cũng có đường tráng nhựa, cũng có xe máy, cũng thấy xe hơi, cũng TV, cũng máy tính,...nhưng đời sống ở đây không giống như nhịp sống đô thị.
Khác hơi xa đấy con ạ!
Trường con đang học là một trường lớn tại thành phố. Nghe con kể việc con sử dụng thang máy đến lớp học mà mẹ buồn cười. Con nói có lần con vào thang máy một mình, vì đi học trể- thế là lúng túng không biết bấm nút nào để đóng cửa, liều mạng bấm số 5 để lên phòng 506 ( con của mẹ cũng thông minh đấy). Hẵn nhiên, chỉ cần sử dụng tiện nghi này một vài lần là biết, nhưng, đấy cũng là sự khác biệt giữa nếp sống đô thị và nông thôn.
Đáng lý ra, mỗi trường đại học trong những tuần lễ đầu, tuần lễ tân sinh viên, phải có những bài hướng dẫn về nếp sống đô thị cho những sinh viên xa nhà như con.
Ví dụ như sử dụng những phương tiện giao thông. Lề trái, lề phải, đèn xanh, đèn đỏ, đi xe buýt, các lộ trình xe buýt để đến trường, thế nào là đường một chiều và những bảng cấm. Ở quê mình không có đường một chiều, xe máy chạy tự tránh nhau, không có việc phải đi một đoạn thật xa vòng theo vòng xoay ,theo chiều chỉ dẫn mới có ngỏ quẹo về đường đến nhà.Luật giao thông của đô thị cũng phải học con ạ ! Đừng bao giờ để cho người khác xem mình như một loại người nhập cư kém văn minh.
Như việc phân loại rác khi con dùng thức ăn trong trường và vứt vỏ vào thùng rác. Ở quê mình không có thùng rác, bởi lẽ rác của nông thôn chỉ là những lá chuối , vỏ mít, xoài, cùi bắp,...những thứ đó ném vào gốc cây sẽ tự phân huỷ,...Thành phố không như vậy, những rác rưởi đó, nếu không đựoc dọn dẹp, sẽ chảy xuống cống rảnh làm nghẹt cống, gây ngập lụt khi mưa xuống. Nhất là con không thể học thói ... không văn hoá , khi ăn trong lớp và vứt rác bừa trong ngăn bàn...Những chị lao công trong trường không phải chỉ để hốt rác mà còn phải lau dọn...Con nhìn dưới chân con kìa, sàn gạch phải sạch bóng, các lối đi đến lớp lúc nào cũng phải lau dọn cẩn thận...để xứng đáng là một trường tầm cở. Con đang học trong một ngôi trường lớn, mà vệ sinh, sạch sẽ, ngăn nắp, phải được đặt lên hàng đầu. Trước khi con ghi danh thi vào trường này, mẹ và con đã đến tham quan và cứ phải trầm trồ khen ngôi trường đẹp, điều này được tạo nên từ nhiều người, trong đó phải có việc đóng góp của các sinh viên của con. Con gái cưng của mẹ.
Mẹ đã suy nghĩ nhiều khi con kể lại việc dùng nhà vệ sinh của các bạn con. Họ dẫm cả giày dép dơ lên bàn cầu, những bàn cầu được thiết kế cao để nữ sinh dùng cho tiện lợi. Một hành động không phải vô ý thức mà là chưa được giáo dục hướng dẫn để sử dụng những sản phẩm văn minh; những giấy vệ sinh bỏ lung tung, khi tại đây đã có những vòi sen để rửa.
Những sinh viên nhập cư vào đô thị đã làm bẩn trường vì chưa được học cách sống của đô thị.
Còn nhiều thứ nữa, con kể rằng con đã lọng cọng trước mặt bạn bè trong buổi tiệc có thức ăn phải dùng dao nĩa. Con kể lại có lần con vào một tiệm ăn, có một khách ngoại quốc không dùng được đủa, đề nghị người phục vụ cho một con dao, thì người sinh viên làm thêm này đưa ra một loại dao bằng thép của nhà bếp và một cái nĩa dùng ghim trái cây, để dùng cho món bánh mì thịt nguội. Người khách bỏ đi trước sự ngơ ngác của người phục vụ vì không biết mình đã làm sai điều gì!!!
Thế đấy, đời sống của đô thị khác với chúng ta như vậy. Con không được kéo lê hay đi mạnh chân, khua giày trên cầu thang. Con không đựoc đùa giỡn nói to khi đi ngang một lớp học...vì mọi thứ đều đóng kín. Hành lang cũng đóng kín bằng những tấm kính dày, nên âm thanh vọng rất lớn.
Thành phố trở nên xô bồ một phần cũng vì những người nhập cư không được hướng dẫn việc sử dụng những phương tiện kỹ thuật mới.Không dễ thích nghi với cuộc sống đô thị sau 4 tháng học ở đây con ạ !Từ từ thôi, nhưng hình như chưa có quyển sách nào viết về vấn đề này. Ở các nước Châu Âu, những người nhập cư được hướng dẫn rất kỹ về việc sử dụng các phương tiện ở thành phố cho đúng luật.
Nông thôn chúng ta không có những người lao công, quét đường, không có những nơi gởi xe hàng trăm ngàn chiếc xe, để những người giữ xe phải chịu trách nhiệm giữ một tài sản vô cùng lớn Con thử tính một chiếc xe máy trị giá khoảng 20 triệu nhân lên 500 chiếc, bằng 10 tỉ đồng...Họ phải chịu trách nhiệm. Họ có cau có, bắt con tuân theo một luật lệ nào đó cũng không phải không có lý. Con phải cảm thông .
Ở nông thôn không có cảnh sắp hàng. Sắp hàng khi tính tiền ở siêu thị, sắp hàng khi xem phim, khi vào thang máy,..con phải tuân thủ luật đó, không được vượt qua. Nếu không, con trở thành người thiếu văn hoá. Người hiểu biết sẽ nhìn con khinh bỉ ngay.
Còn nữa, nền văn minh công nghiệp mà con phải chen chân vào sau 4 năm học đại học không giống như nền văn hoá nông nghiệp nhẹ nhàng như ở quê mình. Tại đô thị, mưa hay nắng gì nhịp sống vẫn phải chạy. Con phải đến đúng giờ vào học ( như sau này con phải đến đúng giờ nơi công sở ), không thể viện cớ nắng quá hay mưa quá. Thời tiết có thể ảnh hưởng đến năng suất lao động, nhưng thời tiết không làm thay đổi kỷ luật làm việc.
Thế đấy, con gái.
Tham gia vào một môi trường mới, con phải học nếp sống, nếp nghĩ ở đây...nếu không con sẽ bị đào thải, người khác sẽ nhìn con như một người rừng, từ trên núi xuống, dù rằng con cũng ăn mặc như họ, nói với họ cùng ngôn ngữ...
Khi người thành phố về nông thôn, cũng phải thích nghi với đời sống nông thôn, khi con vào thành phố con phải tuân thủ những qui luật của đô thị.
Còn rất nhiều điều phải hướng dẫn con, nhất là phải làm thế nào vừa thích nghi vừa tránh được những cám dỗ của nền văn minh vật chất tại thành phố này. Quá nhiều điều con phải học, cô sinh viên tập tễnh xa vòng tay của mẹ.

SAIGON BÂY GIỜ LÀ CỦA AI ?

Những tiệm ăn , những khách sạn, những quán café, Lotteria, KFC, Tous les jours,...mọc lên san sát trên những con đường Saigon.
Một Saigon năng động của giớí trẻ.
Giới già thế hệ 5X của tôi lỗi thời rồi.
Nghe lời con gái, vào Tous les jours ngồi uống sữa tươi, ăn bánh ngọt chờ nó học Văn và hai mẹ con cùng về lúc 9 giờ tối.Cũng chỉ vì sợ con mệt quá chớ thật ra đã thả lõng cho nó từ lớp 10 và 11 . Nhưng 4 tháng cuối cùng của lớp 12 bỏ cả công việc để đưa rước con gái, và bây giờ khá hơn có thể ngồi trong quán để đợi nó... lại còn ở Tous les Jours, có máy lạnh, có WF ... không ngồi lề đường chờ con như trước nữa...một bước tiến bộ về tài chánh.
Ngồi đây nhìn Saigon ban đêm.
Hôm nay định vào Lotteria, nhưng khi đậu xe không thấy ai đến đưa vé, người bảo vệ thấy tôi loay hoay, bèn đến hỏi trống lơ : mua về hay ăn ở đây.
Nghe phát chán bèn bỏ đi loanh quanh Saigon, chợt nghĩ : Saigon bây giờ là của ai !
  • Của giới 7X trung niên thành đạt, có xe hơi, có tài xế đưa những nhóm làm ăn vào các quán vừa nhậu, vừa ngoại giao.
  • Của các thanh niên choai choai con nhà giàu đi xe trên 150 phân khối, mới coong...Quán café đầy xe gắn máy đời mới. Đèn mờ,... tấp nập thanh niên nam nữ ra vào.
  • Tôi không nhìn thấy học sinh, nhưng cở tuổi 9X, 8X đầy dẫy.
  • Không thấy người già như tôi.
Họ đâu mất rồi. Saigon về đêm không có người già. Do đó, những người bảo vệ, những người coi xe sẽ rất ngạc nhiên tại sao ở đâu một bà già tóc bạc, đi xe gắn máy, đòi vào quán café, hay tiệm thức ăn nhanh một mình, những nơi của thanh niên
Họ không biết vì tò mò mà tôi tham gia vào... thấy lợn cợn, như thế nào đó, thấy lạc loài, bị nhìn với cặp mắt ngạc nhiên, tò mò... không một người già nào vào quán được gọi là café sách.
Những bạn già của tôi hình như buổi tối chỉ ở nhà ngồi trước TV, cũng không thể cầm quyển sách nữa... và gần như mù vi tính. Tại sao tôi lại muốn xen vào giới trẻ này, và nhóm này có thích sự có mặt của tôi không ?
  • Saigon hôm nay là của họ. Của tuổi trẻ chớ không phải của giới già chúng tôi. Không có chỗ nào cho giới già của chúng tôi ngồi đọc sách uống café, một ly trà để đọc sách, để viết lách, để suy ngẫm.Giới này ở đâu, mất tiêu trên đường phố Saigon ban đêm này.

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

PHÒNG NỮ PHÒNG NAM

Cả trường chuẩn bị nghỉ tết.
Đi một vòng thấy sự khác biệt
Theo thói quen những phụ nữ vừa lên kế hoạch mua sắm cho gia đình vừa có kế hoạch dọn dẹp phòng và bàn làm việc của mình sạch sẽ , gọn gàng. Giấy nháp, giấy báo cũ gói gọn lại cho người lao công. Công văn đi đến, bên ngoài, bên trong trường được xếp gọn vào các bìa cứng, đứng ngay ngắn trong các hộc tủ.
Các chị mang việc xui, hên của truyền thống Tết vào cơ quan. Ngày đầu năm mở cửa phòng phải là sự ngăn nắp.
Nhưng, bàn của nam giới vẫn đầy ắp giấy tờ lung tung. Giấy tràn khắp, nào bao thơ, nào giấy nháp, văn bản, bìa còng cũ nằm lăn lóc. Máy in, máy vi tính đầy bụi,...
Không sao cả. Sắp xếp rồi cũng như thế thôi! Đây là văn phòng và không có bà vợ ở nhà càu nhàu ! Tự do mà !!!! Thế là phòng nam tổ chức ăn nhậu. Sau đó niêm phong, vui vẽ về đón tết ở ngôi nhà ngăn nắp có vợ lo.
Đấy là sự khác biệt giữa phòng nữ, phòng nam trong những ngày chộn rộn Tết.

CHUNG CƯ

Người bạn gái xây chung cư trong nhà của chính mình.
Bà bạn đi theo chép miệng tội nghiệp ông chồng
Tôi nói đáng đời thằng đàn ông.
Người bạn gái bình thản kể về cách sống của mình. Mỗi người một tầng lầu, tự mua sắm đầy đủ tiện nghi .Không ai nói gì với ai. Tự đi, tự về, tự ăn, tự giặt giũ, tự vệ sinh phòng. Con trai, con gái, ông chồng,không là người lạ nhưng như những người lạ, sống chung trong nhà như một ... chung cư.
Đó không phải là lối sống của người Tây phương, theo văn hoá công nghiệp. Người phụ nữ trong nhà vẫn phải nấu ăn cho mọi người, nhưng, để vào tủ, mỗi người tự về, tự ăn, tự dọn dẹp...Trời Tây không thế.
Chợt nghĩ , có thể đây là phương thức tan vỡ của gia đình Châu Á của thế kỷ XXI

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

Chuyện đáng học hỏi


Anh bạn này ,
Tôi nghe kể về tình yêu của anh bạn, muốn lăn ra cười.
Đám cưới của anh bạn có 2 bàn đặc biệt : gần 20 bạn gái đã từng được anh bạn yêu, đã từng yêu anh bạn, ngồi nói chuyện với nhau vui vẽ, chúc cho anh bạn được hạnh phúc.
Anh bạn đã đối xử với họ như thế nào mà cô này đằm thắm với cô kia, cô kia giúp đở cô nọ, để cùng nhìn về một phía là ... anh bạn.
Cực kỳ giỏi.
Người này có tố chất làm lãnh đạo. Tôi phải chép miệng nói thế.
Hỏi ra mới biết một điều, anh bạn có một người bạn cùng phái “ tâm đầu ý hợp ”. Người này có cô vợ là chủ một Gift shop, anh bạn đưa cho cô này một danh sách ngày sinh nhật của những người anh bạn đã từng yêu hay những người đã từng yêu anh bạn. Cô chủ shop quà chỉ cần đến ngày đó chọn một món quà có ý nghĩa, cho người mang đến tặng người bạn gái của anh bạn...Thế là mọi việc đằm thắm, vui vẽ, cảm động...Cô chủ này sẽ gửi hoá đơn tính tiền cho anh bạn...Quá nhiều lần anh bạn cũng chẳng cần biết đó là quà gì nữa, chỉ biết chi tiền thôi...Những món quà làm người được nhận cảm động, để thấy mình chưa tốt, nếu không nói là đã quá tàn nhẫn khi bỏ rơi anh bạn...và, hôm nay họ quây quần trong đám cưới này chúc phúc cho anh bạn.
Tôi không dám nói đã đọc nhiều sách tâm lý tình yêu hôn nhân gia đình, học làm người ,sử chính thống, dã sử, tiểu thuyết ngắn, dài,...nhưng chưa thấy một nhân vật nào được các nhà văn nỗi tiếng hay vô danh, dựng nên có được hành động đáng... học hỏi như anh bạn.
Một lần nữa phải khen anh bạn có phẩm chất lãnh đạo, biết dung hợp mọi phía, ...không bỏ xót một ai, luôn quan tâm đến mọi người đi qua cuộc đời bạn

Thứ Năm, 3 tháng 2, 2011

GIAO THỪA VÀ ĐÊM PHÁO HOA

Từ khi Saigon cấm đốt pháo,Ngâu thường đưa con gái xem pháo hoa đêm giao thừa.
Bỏ sau lưng một năm của những tất bật ,lo toan, để qua một bên những bộn bề sách vở. Bỏ đàng sau những ngày chuẩn bị Tết, dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị thức ăn Tết , cho đàng hoàng như những gia đình khác,... Hai mẹ con thường dạo rong thành phố vào chiều ba mươi Tết, để đoán xem năm nay người Saigon ănTết lớn hay nhỏ.Nếu hàng hoa quả, dưa kiệu bánh trái còn bày bán vào giờ này thì... kéo theo hàng hoa cũng ế... Tết năm đó có rất nhiều gia đình buồn hiu....Còn những năm nào, các anh chị vệ sinh thành phố dọn sạch sớm... Saigòn ăn Tết sung túc. Dạo quanh Sàigòn vào ngày cuối năm là một thú vị, một khoắc khoải thì xem pháo hoa đêm giao thừa là một niềm vui.
Có một vài kỷ niệm khó quên về việc đón giao thừa và xem pháo hoa :
  1. Khi chứng kiến được sự trang nghiêm của những người xem pháo hoa, không chen lấn, luôn nhường nhịn nhau, dù là người và xe ngợp cả đường, những người xem pháo hoa đêm giao thừa tự ý thức rằng nếu chỉ cần càu nhào một chút, nỗi giận một chút... là họ sẽ không hên cả năm, nên cố gắng lắm lắm để hòa nhã, êm dịu với những cọ quẹt nhau vì đông người quá.
Ngâu kể chuyện cho đám bạn nghe và rủ họ đi coi pháo hoa đêm trừ tịch. Nhớ lúc đó, ông cụ ngồi kế bên trừng mắt , không được đâu con... Đây là một gia đình nề nếp, không ai được ra khỏi nhà trước và sau giờ giao thừa vì họ không muốn xông đất nhà họ. Phải cúng đúng 12 giờ khuya .
Từ đó Ngâu không dám rủ ai xem pháo hoa cả...
Những người xuống đường đêm trừ tịch đều có nam phụ lão ấu, chồng chở vợ con, nam nữ chở nhau, từng tốp thanh niên , thanh nữ đi chơi...hồ hởi lắm... Họ đi thành từng đoàn từ lúc chiều hoặc khoảng 8, 9 giờ tối để chờ xem 15 phút bắn pháo hoa lúc 12 giờ khuya, rồi hồ hở kéo về... thỏa chí, coi như một cuộc thưởng ngoạn gây kỷ niệm. Hàng trăm nghìn người, đen nghịt .Tuy nhiên, Ngâu biết cũng có những thanh niên nằm nhà hoặc bố mẹ bắt nằm nhà để ... đón giao thừa.
Dù là thành phần nào đi nữa, ai ai cũng rộn ràng đón TẾT.Đêm trừ tịch trở thành đêm pháo hoa.

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Thúi cái lỗ tai quá !!!

viết trong Hội chợ Phú Thọ
23/01/2010
Đang nghe những bài hát Xẩm, Quan họ, Ca trù truyền thống , với những làn điệu trong sáng, lã lướt thì tự nhiên Ngài xuất hiện, thế là phải nghe những bài ca về ăn uống rất trần tục. Chán ơi !
May mà những tiếng í ới, những âm thanh của trống , của đàn che lấp bớt lời nên chỉ nghe nhạc , cũng đở khổ.
Những người đang đứng, ngồi nghe bỏ đi, không phải họ chê những ca nhân, mà họ chê các bài hát về ẩm thực quái đảng này, nào mắm tôm , cà cuống, thịt bò,...không có chút gì về văn chương, học thuật,...
Nhưng tại sao những ca nhân này phải hát những bài hát đó, vì Ngài thuê họ. Ngài lấy tiền của ban tổ chức hội chợ thuê họ hát, Ngài làm cai đầu dài , vừa có lợi về vật chất cho Ngài, vừa được phổ biến thơ của Ngài,...một công đôi ba việc.
Mọi người bỏ đi, tôi cũng bỏ đi vì... thúi cái lỗ tai quá !!!

  Ở NHÀ MỘT MÌNH ( Không giống phim ở nhà một mình của cậu bé 7 tuổi mà là bà già 70 tuổi ở nhà một mình để tránh virus Covid 19)   ...